LÒNG CÓ BAO NHIÊU YÊU SẼ THÀNH MỘT ĐÔI

Đến khi Liêu Kính Hàn lần nữa tĩnh lại không biết mình đã hôn mê bao lâu rồi,nàng không biết tại sao mình lại nằm ở nhà Tống Hàm Nghi mà không phải bệnh viện,nàng nhớ mình đang trên đường được đưa tới bệnh viện thì ngủ thiếp đi,chuyện sau đó nàng không nhớ rõ nữa,bây giờ toàn thân đau nhức vô cùng mệt mõi,điều may mắn là nàng vẫn còn cơ hội tĩnh lại để nhìn thấy Tống Hàm Nghi đang ngủ say bên cạnh,Liêu Kính Hàn an tĩnh ngắm nhìn nàng.
"Chuyện ta hứa với ngươi ta đã làm được"
Tống Hàm Nghi mở mắt ra nhìn thấy Liêu Kính Hàn đã tĩnh,còn đang nhìn mình,nàng không cảm thấy vui mừng mà tức giận đánh vào người đối phương một cái.
"Ngươi có biết mình rất ích kỷ hay không,cho dù có muốn đi chết cũng phải thông báo cho ta một tiếng chứ,tại sao lại âm thầm rời đi"
Tống Hàm Nghi nói đến đây đã bật khóc,nàng khóc không phải vì đau khổ mà vì hạnh phúc,nàng rất sợ Liêu Kính Hàn không tĩnh lại nữa,nàng không muốn chịu đựng cảm giác mất đi người mình yêu lần nữa,nếu lần này Liêu Kính Hàn thật sự ra đi thì nàng cũng không muốn sống nữa,nàng thà đi cùng người mình yêu còn hơn để đối phương phải cô độc rời đi,Tống Hàm Nghi cứ nghĩ Liêu Kính Hàn trở về trình diện với Tinh Mẫn,nào biết lần đó ra đi là mạo hiểm,vậy mà cũng không nói cho nàng biết một tiếng,nếu biết nàng sẽ không để Liêu Kính Hàn đi mạo hiểm,Liêu Kính Hàn rời đi không trở về nữa kêu nàng phải làm thế nào đây,Liêu Kính Hàn ôn nhu giúp Tống Hàm Nghi lau đi nước mắt,trong lòng đau nhói khi nhìn thấy nàng vì mình mà thương tâm,cũng chỉ vì sợ Tống Hàm Nghi lo lắng nên Liêu Kính Hàn mới không nói cho nàng biết.
"Ta xin lỗi vì thời gian qua đã khiến ngươi phải chịu nhiều thống khổ,nhưng bắt đầu từ hôm nay trở đi ngươi sẽ chỉ cảm nhận được hạnh phúc mà ta mang đến,ta hứa đó"
"Vậy ngươi nói bây giờ ngươi là ai,Liêu Kính Hàn hay là Ngụy Đình"
"Điều này có quan trọng sao,vậy thì nếu ngươi yêu ai ta sẽ là người đó"
"Chỉ cần là ngươi thì ta đều yêu"
Tống Hàm Nghi chẳng qua chỉ muốn trêu chọc Liêu Kính Hàn,chỉ cần Liêu Kính Hàn ở bên cạnh nàng,cho dù đối phương thật sự thay đổi thành tội phạm thì nàng vẫn yêu,nàng cảm giác hết thảy tựa hồ như một giấc mộng,điều nàng cứ nghĩ là đã đánh mất nhưng không ngờ nó lại âm thầm trở về bên cạnh nàng,đây thật sự là điều kỳ diệu mà ông trời ban cho nàng,phải nói là Liêu Kính Hàn ban cho nàng mới đúng,sau nhiều lần cận kề với cái chết thì Liêu Kính Hàn càng trân trọng cuộc sống và những người xung quanh,nàng chỉ muốn được yêu Tống Hàm Nghi nhiều hơn,nàng không muốn phải rời xa người mình yêu thêm lần nào nữa,nhưng có một điều khiến nàng dây dứt trong lòng,nàng không muốn che giấu điều này với Tống Hàm Nghi.
"Hàm Nghi...ta bây giờ vừa là Liêu Kính Hàn đồng thời cũng là Ngụy Đình...vì ta đã...hại chết nhiều người,ta không thể trở lại làm Liêu Kính Hàn mà ngươi từng yêu nữa"
Liêu Kính Hàn lo ngại vì mình là một hung thủ giết người,cảm thấy tay mình nhuốm đầy máu tanh,nàng không muốn vấy bẩn sự thuần khiết của Tống Hàm Nghi,Liêu Kính Hàn bị cảm giác tội lỗi này dày vò,tâm lý của nàng không được ổn định,nàng không cách nào trở về làm một cảnh sát chính trực mà quên đi việc mình từng giết người,và lợi dụng lòng tin của người khác,nàng cũng biết Tống Hàm Nghi yêu mình là bởi vì mình là người chính nghĩa chứ không phải kẻ giết người như hiện tại,điều này càng khiến Liêu Kính Hàn cảm thấy chán ghét bản thân,nàng càng không thể lừa dối ngươi mình yêu,chỉ mong Tống Hàm Nghi không thất vọng vì mình,Tống Hàm Nghi lắc đầu mấy cái,nàng nhu tình như nước vuốt ve mặt đối phương.
"Đừng có suy nghĩ khờ như vậy,ngươi cũng chỉ vì tình thế ép buộc nên phải làm vậy,ngươi không nên tự trách bản thân,bất kể hiện tại ngươi thay đổi thế nào,đối với ta ngươi hoàn toàn không thay đổi"
"Cám ơn ngươi"
Liêu Kính Hàn ôm chặt lấy Tống Hàm Nghi,tuy nàng không thể vượt qua cảm giác tội lỗi,nhưng nàng cũng không muốn Tống Hàm Nghi phải lo lắng cho mình,Tống Hàm Nghi mỉm cười khuynh thành,nàng nhẹ nhàng đở lấy Liêu Kính Hàn đi vào phòng tắm,Liêu Kính Hàn muốn đi tắm nàng lại không cho.
"Ngươi bị thương nặng vừa mới tĩnh lại,nếu động trúng nước sẽ không tốt,huống chi...khi ngươi hôn mê ta đã giúp ngươi lau sạch thân thể,ngươi rửa mặt cho thanh tĩnh đi,lát nữa ta sẽ nấu ăn cho ngươi"
Liêu Kính Hàn hơi kinh ngạc nhìn Tống Hàm Nghi,vừa cảm động lại ngượng ngùng vì nàng giúp mình thay y phục,Liêu Kính Hàn im lặng tập trung rửa mặt,mặc dù cả hai từng thân mật nhưng nàng vẫn còn hơi e ngại,Tống Hàm Nghi cười thầm,thật ra lúc đó nàng cũng rất ngượng ngùng,nhưng may mắn Liêu Kính Hàn đang hôn mê nên nàng đở e ngại hơn,sau khi đánh răng xong Tống Hàm Nghi lấy khăn giúp Liêu Kính Hàn lau mặt,Liêu Kính Hàn bây giờ mới phát hiện Tống Hàm Nghi chỉ mặc một chiếc áo thun ba lỗ màu trắng và chiếc quần lót mõng manh cùng màu,bãi lộ vóc người quyến rũ đầy cám dỗ,hoàn mỹ không tỳ vết,Liêu Kính Hàn hơi nhíu mày,vẻ mặt khó chịu,giọng nói giống như là đang tra hỏi phạm nhân.

"Ngươi tại sao không mặc quần,muốn chọc người phạm tội sao"
Tống Hàm Nghi nhìn xuống chân mình không khỏi đỏ mặt,nàng tự hỏi đây không phải là quần thì là cái gì nha,bất quá hơi nhỏ một chút ngắn một chút mà thôi,nàng cũng biết khúc gỗ mục này ghét nàng mặc y phục che được chổ này không che được chổ kia,còn nói cái gì như vậy nhìn rất lẳng lơ,nàng cảm thấy Liêu Kính Hàn đúng là khó tính,có người mặc cho nhìn còn không tự biết mình may mắn,nàng nhanh chống chạy ra ngoài,trước giờ nàng có thói quen ngủ nude,vì ở bên cạnh Liêu Kính Hàn nên mới miễn cưỡng mặc y phục,lúc nãy thấy Liêu Kính Hàn tĩnh lại vui mừng quá mà quên mất việc phải giữ hình tượng,nàng mặc quần sọc vào rồi đi xuống lầu,Liêu Kính Hàn ở trong lòng cười thầm,chẳng qua chỉ là đang đùa giởn với nàng,không nghĩ tới nàng sẽ nghe lời mình như vậy.
Tống Hàm Nghi mang lên ly sữa nóng cho đối phương,Liêu Kính Hàn giống như chết khát đã lâu,một hơi cạn sạch ly sữa,bây giờ vừa cảm thấy đói bụng lại khát nước,uống xong ly sữa dễ chịu hơn nhiều,Tống Hàm Nghi dùng lưỡi liếm nhẹ quanh môi Liêu Kính Hàn,giúp đối phương lau sạch vết sữa bên khóe miệng,khiến Liêu Kính Hàn càng thêm mê luyến,nhịn không được kéo Tống Hàm Nghi về phía mình cưỡng hôn,bây giờ nàng bị nữ tử xinh đẹp trước mắt làm cho quên hết mọi điều,tâm trạng cắn rứt lúc nãy cũng bị nàng lãng quên,tâm trí của nàng chỉ còn lại mỗi mình Tống Hàm Nghi.
"Ân..."
Tống Hàm Nghi rên nhẹ một tiếng,quỳ ngồi trên đùi Liêu Kính Hàn,nàng ôn nhu chạm tay lên cổ đối phương,không dám động lung tung sợ chạm trúng vết thương trên người Liêu Kính Hàn,nàng đỏ mặt vì cảm nhận được bàn tay kia đang di chuyển trong áo mình,nó nhẹ nhàng ôm lấy con tiểu bạch thỏ mềm mại,Tống Hàm Nghi hít sâu một hơi lấy dũng khí,nàng kéo áo mình lên để lộ vòng một căng tròn hấp dẫn trước mắt đối phương,nể tình lần này Liêu Kính Hàn bị thương nên nàng sẽ tự nguyện hiến thân,nếu là bình thường sẽ không có khả năng này xảy ra,Liêu Kính Hàn mới uống xong ly sữa nhìn thấy một màn kích tình này lại thấy đói bụng nữa,không tự giác nuốt ngụm miếng,vùi đầu vào ngực nàng,Tống Hàm Nghi mỉm cười ôn nhu xoa đầu Liêu Kính Hàn,tựa như Liêu Kính Hàn chính là hài tử của nàng.
"Cảm phiền các ngươi dừng cuộc vui một chút,ta có việc muốn nói"
Bella vào đến trước cửa phòng đứng hình tại chổ,nàng vốn dĩ muốn đến xem Liêu Kính Hàn đã tĩnh chưa,không ngờ lại nhìn thấy một màn này,Tống Hàm Nghi lúng túng rời khỏi người đối phương,nàng cảm thấy mình mất đi hình tượng con dâu ngoan hiền trước mặt mẹ chồng,buồn bực lén lút nhéo Liêu Kính Hàn một cái để chữa thẹn cho bản thân,Liêu Kính Hàn mỉm cười nhìn Bella.
"Mẹ,tại sao ngươi vào đây không gõ cửa"
"Cửa phòng không có đóng,gõ làm cái quái gì nữa,thế nào rồi,chắc là đã khỏe hơn nên vừa tĩnh lại đã cuồng nhiệt như vậy"
Liêu Kính Hàn nhất thời xấu hổ vuốt chân mày,cũng không biết nên nói gì cho phải,Tống Hàm Nghi đi gót nước cho Bella uống,lén lút mỉm cười nhìn Liêu Kính Hàn,Liêu Kính Hàn cảm thấy vẻ mặt của nàng bây giờ thật điềm đạm đáng yêu,ngoắc tay mấy cái để nàng đến bên cạnh mình ngồi,Tống Hàm Nghi đang muốn đi đến bên cạnh Liêu Kính Hàn đã bị Bella kéo lại.
"Các ngươi đợi ta về rồi muốn làm gì thì làm,Kính Hàn ngươi muốn thăng chức tới điên rồi hay sao,ngươi làm cảnh sát chìm có nhiệm vụ lấy tin tức chứ không phải đi đánh giặc,ngươi liều mạng như vậy để làm gì,bây giờ đã có bạn gái thì nên có trách nhiệm với người ta một chút,nếu ngươi xảy ra việc gì thì Hàm Nghi phải làm thế nào đây,ta cảm thấy ngươi nên mau chống từ chức đi,đừng khiến cho mọi người vì ngươi mà lo lắng nữa"
Liêu Kính Hàn liều mạng cũng chỉ vì Triệu Bá Hoàng muốn hoàn lương,hắn nói nếu sau khi trả thù cho con trai mình và lấy được số vàng đó thì hắn sẽ giải tán bang hội,hắn muốn làm lại con người mới,hắn đã có lòng muốn thay đổi nàng không có lý do gì cự tuyệt hắn,huống chi cảnh sát cũng đang lợi dụng hắn để loại trừ Đường Ứng Long,Liêu Kính Hàn đã cân nhắc rất kỹ mới đưa ra quyết định này,trải qua một năm thể nghiệm đủ loại tư vị của cuộc sống,nàng nhận ra điều gì là quan trọng nhất,suy nghĩ của nàng cũng chính chắn hơn.  

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi