SAU LY HÔN, THẦN Y TÁI THẾ

Thấy đối phương sắp hành động, không hiểu sao ông ta thấy sợ hãi.

"Nếu ông không có mưu đồ xấu thì đâu cần lo sợ tôi muốn làm gì”

Sở Phong thờ ơ nói: "Ông xòe tay ral"

"Xòe cái đầu cậu ấy, không xòe!"

Từ Hậu Đạt bất giác giấu tay ra sau lưng.

"E là ông không quyết được!”

Vân Thủy Dao hừ lạnh, liếc mắt nhìn, tức thì có hai vệ sĩ xông đến.

Khi cô xuống tầng chuẩn bị đồ dùng cần thiết đã gọi vệ sĩ riêng của mình lên đây.

Chủ yếu là để đề phòng cha con Vân Lễ Tiền.

Lúc vén chăn cô đã chịu thiệt, cho nên cô bắt buộc phải dẫn người lên đây.

Nếu hai người họ còn dám làm bậy, cô sẽ bắt lại ngay!

Việc nào ra việc nấy.

Tuy bọn họ là người trong gia tộc, nhưng vì tranh giành lợi ích mà trở nên điên cuồng.


Ông nội bệnh tình nguy kịch, nhà họ Vân loạn trong giặc ngoài. Cô là chủ tịch tập đoàn, nhất định phải đề phòng mọi rắc rối có thể xảy ra.

"Thả tôi ra!"

"Các người thả tôi ra!"

Từ Hậu Đạt ra sức giãy giụa nhưng võ ích, bị cưỡng chế xòe tay ra.

Sở Phong thừa cơ đâm kim bạc vào tay ông ta, khẽ nhướng mày. Ở vị trí đầu mũi kim xuất hiện phấn hoa màu vàng mà hẳn nói.

"Nếu không phải ông hạ độc thì tại sao trong tay ông lại có phấn hoa có trong máu độc?"

"Chứng cứ vô cùng xác thực, ông còn gì muốn nói không?"

Bộp bộp!

Sở Phong quát to như chuông đồng vang dội, làm cho hai chân Từ Hậu Đạt run lấy bấy, lập tức quỳ phịch xuống đất!

Mà thái độ cúi đầu im lặng của ông ta cũng chứng minh Sở Phong không nói dối, tất cả đều là sự thật!

"Tên khốn này, thì ra đúng là ông làm!"

“Vừa ăn cướp vừa la làng, rõ ràng là bản thân hạ độc, vậy mà còn muốn đổ lỗi cho thần y Sở?”

"Ác quá thểi Rõ ràng là đến cứu người nhưng thật ra lại là hại người. Trong ngoài bất nhất, đúng là súc sinh!"

"Không đúng, ngay cả súc sinh cũng không bằng!"

Một đám bác sĩ bừng bừng lửa giận, nhanh chóng vạch rõ giới hạn, chỉ trích Từ Hậu Đạt.

Cha con Vân Lễ Tiền lại càng sợ hãi, không ngờ. những lời thẳng nhãi kia nói đều là sự thật.

Hân không chỉ chữa khỏi cho ông cụ, mà bây giờ còn vạch trần bộ mặt thật của Từ Hậu Đạt

Người do bọn họ mời tới đấy!

Nếu truy cứu ngọn nguồn thì mình phải ăn nói thế nào?

"Tên chó già này, ông muốn hại ông nội tôi?"

Lúc này Vân Thủy Dao đã tỉnh táo lại, cô quát to một tiếng, xông đến tát Từ Hậu Đạt đồng thời chất vấn: "Nói đi, tại sao ông phải làm như vậy?


"Tôi, tôi..."

Từ Hậu Đạt ấp úng, đột nhiên ánh mắt trở nên hung ác, trở tay bóp cổ Vân Thủy Dao, ép cô vào góc. tường.

"Tên họ Sở kia, tất cả là tại mày!"

"Nếu không phải mày đột nhiên nhảy ra, thì kế hoạch của tao đã thành công rồi!"

“Thắng chó dám phá hỏng chuyện tốt của tao, cứt đến đây cho tao!"

"Nếu không, tao sẽ bóp ch3t nó!"

Ông ta dùng lực bóp mạnh, sắc mặt Vân Thủy. Dao nhanh chóng tái nhợt.

Mọi người thấy vậy đều kinh hãi, nhất là Vân Chấn Thiên. Ông ấy quát to yêu cầu Từ Hậu Đạt thả người

Nhưng Từ Hậu Đạt thấy kế hoạch bại lộ, giờ đã mất hết lý trí rồi, hoàn toàn không quan tâm gì hết, chỉ hung hăng yêu cầu Sở Phong đến chỗ ông ta!

Trước tiên ông ta phải giết Sở Phong, sau đó lại giết Vân Chấn Thiên, dù thế nào cũng không để cho. hắn sống sót qua ngày hôm nay!

“Lão già ngu ngốc này muốn chết à?”

"Không chỉ muốn hại chết ông nội mà còn muốn giết Vân Thủy Dao, đúng là..."

Vân Hải Mị châm chọc, đang định bước tới ngăn cản thì bị Vân Lễ Tiền cản lại: “Con gái, đừng đi!

"Vừa hay mượn tay ông ta tiêu diệt Vân Thủy Dao!"

" Hiện tại, người mà nó mời tới đã chữa khỏi cho. ông cụ, còn làm rõ nguyên nhân tại sao ông cụ mắc bệnh nặng”


"Bất kế là tập đoàn hay là gia tộc, địa vị của nó chắc chản sẽ nước lên thuyền lên. Nếu nó không chết, sau này người chết sẽ là chúng ta”

"Nếu chó ngáp phải ruồi, Từ Hậu Đạt tiếp tục phát điên thì vừa hay giúp chúng ta một tay."

Vân Hải Mị nghe xong cũng cực kỳ tán thành, gật đầu thật mạnh, chân vừa bước ra giờ lại rụt về.

"Đúng là chết không hết tội”

Lúc này, Sở Phong thấy Từ Hậu Đạt vẫn khăng khăng cố chấp, ánh mắt hẳn lạnh như băng, lắc đầu nói: "Tôi đã cho ông cơ hội”

"Là chính ông không biết quý trọng, vậy thì đừng. trách tôi.."

Vừa dứt lời, Sở Phong lập tức hành động!

Hắn nhảy bật lên nhanh như tia chớp, mọi người còn chưa nhìn rõ, hẳn đã đến gần đối phương.

Bàn tay đập một phát vừa nhanh vừa mạnh, tức thì tiếng "rắc rắc" vang lên, cố tay Từ Hậu Đạt bị gãi

Ông ta hét lên thảm thiết, bất giác thả tay. Sở. Phong ôm eo Vân Thủy Dao, đặt cô sang một bên, sau đó lại tiếp tục ra tay, một tay bóp cổ Từ Hậu Đạt, hơn nữa còn nhấc bổng lên!

"Nói đi, tại sao ông lại muốn hạ độc giết ông cụ Vân?"

“Nói cách khác, kẻ nào sai khiến ông?”


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi