SAU LY HÔN, THẦN Y TÁI THẾ

"Sở Phong, anh thật sự rất vô lý..."

Lạc Thi Thi thở dài.

Diệp Kim Long hừ lạnh một tiếng: "Thi Thị, anh đã nói rồi, tên vô dụng này là một kẻ vong ơn bội nghĩa"

"Rõ ràng là em đang giúp đỡ anh ta, anh ta không cảm kích thì thôi, còn mắng ngược lại em”

"Đối phó với loại người này, nhất định phải cho anh ta một bài học sâu sả:

“Nếu anh ta không quỳ xuống dập đầu, thì hôm nay là đập bài vị của mẹ anh ta, ngày mai sẽ đào mộ mẹ anh ta..."

"Bốp!"

Lời còn chưa dứt, Sở Phong đã ra tay như tia chớp.

Diệp Kim Long còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm. thấy mũi ươn ướt, máu phun trào ra.

Sau đó, đầu óc anh ta choáng váng, bị đối phương bép cổ, với tốc độ cực nhanh, anh ta bị nhấc lên và đập mạnh vào tường.

“Ah!"

Cùng với cơn đau dữ dội, Diệp Kim Long không khỏi hét lên thảm thiết, máu từ giữa mày rỉ ra, toàn thân quay cưỡng.

Còn chưa kết thúc, Sở Phong còn trở tay túm lấy. hai tay anh ta, dùng sức bẻ thật mạnh, chỉ nghe hai tiếng "răng rắc", xương tay lập tức bị bẻ gãy!

“Cậu Diệp!"

Một tên vệ sĩ bị kinh hãi, lao tới hét lên.


Nhưng Sở Phong còn không thèm nâng mí mắt, duỗi tay quãng một cái tát, cái tát mạnh mẽ khiến anh ta bay về phía sau ba bốn mét!

Ngã sống soài trên mặt đất.

Máu chảy ra từ miệng và mũi.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người đều sợ hãi và bằng hoàng.

Ai mà ngờ được, tên vô dụng này lại có thể đánh nhau ác liệt như vậy, hơn nữa ra đòn còn tàn nhẫn như. vậy!

"Còn đứng ngây ra đó làm gì?"

"Lên hết đi”

"Mắc công tôi phải xử lý từng người một."

Sở Phong liếc mắt nhìn mấy tên vệ sĩ.

Những lời này trực tiếp k1ch thích bọn họ, bọn họ. gào thét giương nanh múa vuốt lao tới!

Nhưng bọn họ còn chưa đến gần, Sở Phong đột nhiên hành động!

Dùng tay đấm chân đá, mạnh mẽ và dứt khoát.

Kể cả sức mạnh hay kỹ năng, gần như là nghiền áp tất cả.

"Bùm bùm bùm bùm!...”

Trong chớp mắt, sáu bảy tên vệ sĩ đều bị hạ gục.

Nếu không nẵm bẹp trên mặt đất.

Thì là dinh lên tường.

Tất cả mọi người đều bị bầm dập hết mặt mũi, nôn ra ba lít máu.

Đối mặt với Sở Phong, đừng nói là đánh nhau, ngay cả sức chống cự cũng không có.

"Cái này.."

Tất cả mọi người đều hoảng sợ!

Ngay cả những người qua đường cũng dừng lại nhìn tất cả những việc này với vẻ mặt khó tin.

"Tên vô dụng này được tiêm máu gà sao, tại sao lại đánh nhau giỏi như vậy?” Tô Mai vẫn còn sợ hãi.

Lạc Đào Đào sợ hãi đến mức trốn ở phía sau bà ta, nơm nép lo sợ nói: "Mẹ, phải làm sao đây?"

"Con muốn tên vô dụng đó phải quỳ xuống đất xin chúng ta tha thứ, tại sao lại để anh ta đánh người của chúng ta?"


Không thể chấp nhận được.

Hai mẹ con lắc đầu điên cường, cảm giác như đang nãm mơ.

©òn những người vây xem thì vô cùng phấn khích, họ nhìn Sở Phong như thể họ là những người hâm mộ,

"Sở Phong!”

Lạc Thi Thi mở miệng muốn nói cái gì đó, lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Một cảm giác như bị giấu diếm đột nhiên xuất hiện.

Người chồng mà cô khinh thường suốt ba năm nay chẳng phải chỉ biết ăn no chờ chết thôi sao?

Đừng nói là mắng, cho dù có đánh hắn thì kẻ hèn nhát này cũng không làm được gì, sao bỗng nhiên lại trở nên mạnh mẽ như vậy?

Chẳng lẽ, hắn vẫn luôn giấu cô chuyện này sao?

Có cần phải làm vậy không?

Bây giờ là một xã hội được quản lý bằng pháp. luật, dù có đánh nhau giỏi đến đâu, thì có thể đánh thắng dao súng, đánh thẳng viên đạn được không?

Diệp Kim Long là ai, nếu đánh anh ta, hắn có nghĩ đến hậu quả không?

Nghĩ đến đây, cô không khỏi lo lãng trong lòng, thăm mảng Sở Phong quá kích động, làm việc bất chấp hậu quả.

Khi cô đang muốn nói gì đó, thì thấy Sở Phong xoay người, đi tới trước mặt Diệp Kim Long, ngồi xổm xuống.

Kẻ vô dụng, mẹ nó mày dám đánh tao?”

Diệp Kim Long cũng rất sợ hãi, vốn dĩ anh ta muốn được chú ý, nhưng không ngờ lại bị ăn đánh.

Nhưng thua cuộc không thể thua khí thế, anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày có biết nếu đánh tao. sẽ có hậu quả gì không?”

"Bốp"


Sở Phong không cho là đúng, tiện tay tát vào mặt anh ta, khiến đầu óc anh ta ong lên!

Lúc này, Sở Phong túm tóc anh ta, dùng sức kéo, "Vậy mày nói thử xem, sẽ có hậu quả gì?"

"Sở Phong, anh điên rồi sao?"

Nhìn thấy hẳn sắp hành động liều lĩnh, Lạc Thi Thi không kiềm chế được mà gầm lên: "Anh ta là Diệp. Long, là cậu cả của nhà họ Diệp."

"Anh đánh anh ta, anh không sợ anh ta trả thù anh...”

"Bụp!"

Sở Phong túm lấy đầu anh ta đập mạnh xuống đất một cái, không đồng tình nói: Muốn trả thủ tôi như thế nào?"

“Tên vô dụng, mẹ nó mày...”

Diệp Kim Long nghiến răng nghiến lợi, nhưng lời còn chưa kịp thốt ra khỏi kế rằng, Sở Phong lại tát anh ta một bạt tai: Không phục phải không?"

"Mày có muốn đánh lần nữa không?”

Lần này, Diệp Kim Long sợ đến mức són ra quần.

Anh ta không dám cãi lại, tên vô dụng này đúng là một kẻ điên, anh ta sợ nếu nói thêm một lời nào nữa, thì sẽ không giữ được cái mạng của mình!

"Xong đời rồi, tên vô dụng này điên rồi."

"Ngay cả cậu Diệp mà anh ta cũng dám đánh..."


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi