SAU LY HÔN, THẦN Y TÁI THẾ

Nghe vậy, Lạc Thi Thi cảm động trong lòng.

Cô cứ tưởng đối phương nhất định sẽ nhằm mắt làm ngơ, thậm chí giận lây sang nhà họ Lạc.

Nhưng nào ngờ anh ta lại không so đo hiềm khích lúc trước, còn lê lết cơ thể ốm yếu đến giúp mình.

Nếu nói không cảm động là không thể nào.

Trước đây cô chỉ xem đối phương là bạn, nhưng bây giờ xem ra thử qua lại cũng được.

So ra thì:

Sở Phong bạo lực, xốc nổi, lại còn nhỏ nhen.

Diệp Kim Long tốt hơn hắn không biết bao nhiêu.

"Cảm ơn anh Diệp."

Lạc Thi Thi nhếch môi nói, gương mặt ửng hồng. Không ngờ đối mặt với anh ta, cô lại hơi thẹn thùng.

Diệp Kim Long xem trong mắt, ngứa trong lòng. Lạc Thi Thi càng như vậy, lòng mình càng ngứa ngáy khó nhịn.

Kiểu phụ nữ thú vị như vậy, không biết lát nữa lên giường sẽ sướng cỡ nào đây.

"Tôi đã nói rồi, chúng ta là bạn bè, thậm chí sau này còn có thể tiến triển thêm."


"Giữa hai ta không cần nói cảm ơn biết chưa?”

Nói xong Diệp Kim Long duỗi tay mang tính thăm dò, muốn ôm eo đối phương.

"Trong lòng Lạc Thị Thi vẫn hơi kháng cự, vô thức muốn tránh. Nhưng đúng lúc này Trình Lan đi t thuận thế cầm tay Diệp Kim Long đặt lên eo cô, gật đầu nói:

"Phải đó tổng giám đốc Lạc, đều là người nhà cả mà, cô không căn khách sáo thế đâu."

"Anh Diệp mạnh hơn tên vô dụng kia không biết bao nhiêu lần."

"Hơn nữa, cô cũng thấy đấy, anh Diệp quan tâm đ ến chị và chuyện của của nhà họ Lạc như vậy kia mà”

"Tôi đề nghị sau khi chúng ta kéo được đầu tư, hai người dứt khoát thuận nước đẩy thuyền, làm cho. xong chuyện đi"

Cơ thể Lạc Thi Thi chợt cứng đờ.

Cô đang định trách Trình Lan ăn nói lung tung, thì đột nhiên hai mắt sáng lên, kinh ngạc nói: "Sở Phong..."

“Tổng giám đốc Lạc đừng nhắc đến tên vô dụng kia nữa, cô và anh ta đã ly hôn rồi, hiện tại cỗ đang độc thân."

"Cô qua lại với ai cũng chắng liên quan gì đến anh ta...."

"Sao anh ấy lại tới đây?”

Lạc Thi Thi mặc kệ Trình Lan, đôi mắt lấp lánh nhìn phía trước.

Nghe cô nói vậy, hai người kia cũng kinh ngạc, cùng ngoảnh đầu nhìn.

Sở Phong đứng trong đám đông nhìn ngó xung quanh, hình như đang tìm ai đó.

So với những người khác ăn mặc sang trọng, hẳn mặc đồ vỉa hè rẻ tiền trông càng bắt mất.

"Tên vô dụng này dám tới đây?"

Diệp Kim Long nhớ lại cảnh tượng mình bị đánh ở bệnh viện, giận không kìm được.

Anh ta bất giác siết chặt nắm đấm làm ảnh

hưởng tới vết thương, khiến bản thân không nhịn được. hít sâu một hơi

Ánh mắt Trình Lan cũng thay đổi, bĩu môi nói "Tên vô dụng này đúng là bám dai như đỉa”

“Không được, tôi phải qua đó dạy dỗ anh ta mới được!"

Trình Lan bước nhanh vẽ phía trước, Diệp Kim Long và Lạc Thi Thi cũng đi theo.


"Đồ vô dụng, anh đúng là mặt dày!"

Trình Lan tức giận nhìn Sở Phong, hung hăng nói:" Lúc trước anh đánh dì Mai và chị Đào, lại đánh cả anh Diệp."

"Bây giờ anh còn dám bám theo đến đây, rốt cuộc anh muốn làm gì?"

"Rốt cuộc tổng giám đốc Lạc nhà chúng tôi đã đắc tội anh chỗ nào, anh cứ bám riết cô ấy như vậy thú vị lắm sao?"

“Anh tưởng anh làm vậy là có thể khiến tổng giám đốc Lạc hồi tâm chuyển ý à?"

Sở Phong nhíu mày, không ngờ mình lại chạm mặt bọn họ ở đây.

Anh vừa mới xuống xe thì có người đến báo đội trưởng bảo vệ có việc đột xuất không đến được, nhờ. Vân Thủy Dao chỉ huy sắp xếp.

Vân Thủy Dao bảo Sở Phong đợi chút, cô đi một lát sẽ quay lại ngay.

Trong lúc rảnh rồi anh quan sát xung quanh để đảm bảo buổi dạ tiệc tối nay sẽ không xuất hiện bất cứ. sự cố ngoài ý muốn nào.

Nhưng mấy người này lại cho rằng anh lén la lén lút, chậm chí bám đuôi?

"Tôi là Lạc Thi Thi đã ly hôn, cho dù cô ta cầu xin tôi tái hôn, tôi cũng không chấp nhận."

“Tôi bám theo cô ta á?"

"Bớt tự dát vàng lên mặt mình đi!"

Nét mặt Sở Phong bình tĩnh, không chút dao. động.

Lạc Thi Thi nghe hẳn nói vậy thì sắc mặt tối săm, không ngờ hân lại nói năng cay nghiệt như vậy.

"Trước kia lúc ở nhà, hẳn coi mình như bảo bối, nâng trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan.


Nhưng bây giờ...

“Đồ vô dụng, anh dám mắng tổng giám đốc Lạc?”

Trình Lan trợn trừng mắt, quát to: "Anh nói không phải anh bám theo tổng giám đốc Lạc, vậy anh đến đây làm gì?"

"Những người ra vào nơi này đều là người có danh tiếng trong xã hội. Kẻ không có thân phận địa vị ấy à, đừng nói là vào trong, đứng ở đây còn không xứng nữa!

"Một con chó ướt nước bị đuổi ra khỏi nhà, một tên vô tích sự như anh thì có tư cách gì xuất hiện ở đây..."

Bốp!

Trình Lan còn chưa nói xong, Sở Phong đã ra tay nhanh như chớp, tát mạnh vào mặt cô.

"Con khốn, ngậm miệng đi!"

"Đừng tưởng tôi không biết cô đã làm bao nhiêu chuyện xấu sau lưng tôi”

"Bây giờ tôi không có thời gian trừng trị cô, khi nào rảnh tôi sẽ từ từ tìm cô tính sổ!”

Hễ nghĩ đến chuyện Trình Lan lén tiết lộ tin tức cho mẹ con Tô Mai, đến bây giờ anh vẫn khó nén cơn giận.

Nhưng tổi nay anh là vệ sĩ của Vân Thủy Dao, không căn thiết phải gây chuyện. Sở Phong hít sâu một hơi, lạnh nhạt nói: "Tôi không bám theo Lạc Thi "Thị, tối nay tôi cũng đến tham dự dạ tiệc đầu tư.

"Ha ha ha!"


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi