SAU LY HÔN, THẦN Y TÁI THẾ

“Nhà họ Hồng?”

Sở Phong nhíu mày, khó hiểu hỏi.

“Để tôi nói cho.”

Dường như tất cả đều nằm trong sự khống chế của Vân Thủy Dao, cô lạnh nhạt nói: “Nhà họ Hồng, gia tộc hạng một từng đứng đầu."

“Một năm trước bị nhà họ Vân đẩy xuống, trở thành top 3, hiện tại nhà họ Vân chúng tôi mới là người đứng đầu”

“Bọn họ vẫn luôn không phục, luôn đối nghịch với nhà họ Vân chúng tôi”

“Tôi nghi ngờ bọn họ là người đã đầu độc ông nội tôi, còn thuê người của Mai Hoa Xã đến chặn giết tôi.”

“Hiện tại đội trưởng đội an ninh bị cướp đi, sợ rằng đêm nay bọn họ sẽ làm chuyện gì đó”

Nói đến đây.

Cô quay sang nhìn Sở Phong, nghiêm túc nói: “Sở Phong, đây là lý do tại sao tối nay tôi mời anh đến làm vệ sĩ riêng cho tôi”

“Bây giờ đội trưởng bị cướp đi, tôi muốn mời anh làm đội trưởng đội an ninh, phụ trách an ninh đêm nay, không thành vấn đề chứ?”

Sở Phong ngẩn người.

Sao hẳn lại có cảm giác bị đối phương tính kế nhỉ?


“Không thành vấn đề”

“Nhưng cô đã có đối tượng hoài nghĩ, thậm chí cảm thấy đối phương còn sẽ giở trò trong tiệc tối hôm nay”

“Tại sao không hủy bỏ tiệc tối, chọn ngày khác...”

“Không được."

Vân Thủy Dao lắc đầu, nói: "Tiệc tối đêm nay, mặt ngoài là nhà họ Vân đầu tư cho các xí nghiệp lớn, tích góp nhân phẩm”

“Thật ra đây là bài kiểm tra của hiệp hội Gia Tộc dành cho nhà họ Vân.”

“Nhà họ Vân đang tích cực tấn chức lên gia tộc tài phiệt nên quyền thế và chỉ số định mức lũng đoạn thị trường cũng trở thành biến số lớn nhất...”

“Cho nên đầu tư cũng phải có điều kiện?”

Sở Phong nói: “Nhà họ Vân đầu tư cho các xí nghiệp lớn, bọn họ có hai lựa chọn, hoặc giao ra quyền khống chế, hoặc giao ra thị trường số định mức”

“Bọn họ đổi lấy sự phát triển nhảy vọt cho xí nghiệp của mình, còn các cô dùng nó cho hiệp hội Gia Tộc xem, hai bên cùng có lợi, đúng không?”

Vân Thủy Dao mim cười, nói: "Anh nói đúng”

“Người của hiệp hội Gia Tộc sắp đến, nếu hủy bỏ. tiệc tối ngay lúc này sẽ tạo thành hiểu lâm không đáng có”

“Hơn nữa có anh phụ trách an ninh bữa tiệc, tôi rất yên tâm”

“Dù nhà họ Hồng muốn gây ra sóng gió gì cũng đành phải tay không trở về.."

“Tổng giám đốc Vân!"

Chưa kịp nói xong, vệ sĩ bên cạnh híp mắt, phê bình kín đáo: “Tôi nghĩ cô nên suy nghĩ cẩn thận lại một chút”

“Trách nhiệm của đội trưởng đội an ninh rất nặng nề, bây giờ sự sắp xếp an ninh cho bữa tiệc lại bị tiết lộ”

“Nếu có người muốn làm chuyện xấu, sao cô có thể trông cậy vào anh ta chứ..."

“Bốp!"

Vân Thủy Dao tát một cái lên mặt hẳn ta, quát lớn: “Không được vô lễ với Sở Phong”

“Ngoại trừ ông nội, anh ấy là người tôi tin tưởng nhất”

“Nếu ngay cả anh ấy cũng không thể đảm bảo sự an toàn của bữa tiệc tối nay thì không ai có thể”


“Còn dám võ lễ với Sở Phong, tôi sẽ sa thải anh!” Nghe vậy.

Vệ sĩ im như ve sầu mùa đông, mặc dù trong lòng không phục nhưng cũng không dám phản bác.

Hân ta đánh giá người này, mặt cũng được, thân thể tạm được, nhưng nhìn kiểu gì cũng không giống. cao thủ.

Giao nhiệm vụ quan trọng như vậy cho hẳn, tổng. giám đốc Vân bị làm sao vậy?

Tại sao người luôn luôn nhìn rõ mọi việc, làm việc. cẩn trọng như cô lại đánh hắn ta vì tên ẻo lả này?

Phải biết rằng, hắn ta không chỉ là vệ sĩ của bữa tiệc tối nay, còn là vệ sĩ nòng cốt của tập đoàn Vân thị.

“Được không Sở Phong, anh tiếp nhận chức vụ này chứ?"

Vân Thủy Dao nhìn hắn với ánh mắt mong chờ, sợ bị hẳn từ chối, nhấn mạnh: “Coi như vì bạn, được không?”

Khó có thể từ chối.

Đôi mắt ngập nước kia như có ánh sáng.

Đây là một đôi mắt khiến bất cứ ai cũng phải chìm đắm trong đó.

Nhớ lại lúc ở cửa cô nói giúp chính mình, còn khiến Lạc Thi Thi nghẹn họng không nói gì được.

Có qua có lại, nếu từ chối thì có vẻ quá vô tình. “Được, tôi sẽ làm đội trưởng”

Sở Phong gật đầu, nhắc nhở: “Nhưng chỉ đêm nay”

“Tôi chỉ hy vọng cô sẽ không lại đưa ra yêu cầu thứ hai”


Vân Thủy Dao vô cùng vui mừng, gật đầu nói:

“Yên tâm đi, đây là yêu cầu duy nhất của tôi.”

“Tiểu Chu, dẫn đội trưởng Sở đi làm quen hoàn cảnh, anh ấy yêu cầu cái gì, các cậu phải toàn lực phối hợp.

“Cậu và các vệ sĩ khác, nếu ai chống đối anh ấy, tôi sẽ không tha cho người đó!”

"Rõ, Vân tổng!"

Tiểu Chu nhận lệnh, sau khi Vân Thủy Dao rời đi thì cúi người cung kính nói: “Đội trưởng Sở, mời đi theo. tôi”

“Chúng ta vừa đi vừa giới thiệu, không hiểu chỗ nào ngài có thể hỏi tôi.

Mặt ngoài đón ý nói hùa, trong lòng lại vô cùng khinh thường.

Vừa rồi hẳn ta còn không hiểu.

Nhưng bây giờ hẳn ta đã hiểu tất cả mọi chuyện.

Một tên ẻo lả không có bản lĩnh gì lại có thể giành được sự ưu ái của Vân Thủy Dao, chỉ có một lý do.

Người này bị Vân Thủy Dao bao nụ. Ăn ngay nói thật, người đàn ông này rất đẹp trai, nhưng cũng chỉ có vậy.

Với kinh nghiệm làm vệ sĩ nhiều năm của hắn ta tên này yếu đuối mỏng manh, ánh mắt lờ đờ, không hề có năng lực làm việc.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi